🏠Nhà không phải nơi mình sinh ra, mà là nơi có người chờ mình về và gọi mình là con.
Nguồn: Gay Confession
"Năm nay em về quê với anh đi. Anh là gia đình của em, ba má anh cũng là ba má em."
Em không biết Tết với mọi người thế nào, nhưng với em - một đứa không cha, không mẹ, từ nhỏ lớn lên trong trung tâm bảo trợ thì Tết chưa bao giờ là một dịp đáng mong chờ. Suốt 25 năm, Tết với em chỉ là những ngày dài dằng dặc, chẳng khác gì ngày thường, thậm chí nếu có gì khác, thì đó chính là cảm giác cô đơn được nhân lên gấp bội. Lớn hơn một chút, đi làm, Tết với em vẫn không khác đi là mấy. Thường mấy ngày Tết em nhận làm thêm ca, vừa để kiếm chút tiền, vừa để khỏi phải trống trải, khỏi phải nghĩ nhiều khi thấy người ta quây quần với gia đình.
Vậy nên, khi năm nay người yêu rủ em về quê ăn Tết, em lặng người mất một lúc. Trong lòng em khi ấy đấu tranh, nửa muốn thử cảm giác “ăn Tết”, nửa lại sợ. Vì tụi em chỉ mới quen nhau hơn nửa năm, em còn chưa gặp hay nói chuyện với ba má anh lần nào. Em lo rằng ba má anh sẽ không vui. Dù anh đã come out, nhưng em biết, mấy ai lại có thể thoải mái chấp nhận ngay chuyện con trai mình yêu con trai khác? Em sợ vì em mà Tết nhà anh không còn trọn vẹn như trước. Nên em từ chối. Em nói mình đã đăng ký lịch trực Tết rồi, không về được. Nhưng anh hình như đoán được em nghĩ gì nên nhất quyết bắt em về, anh còn gọi sếp của em để xin nghỉ thay (anh và sếp em là bạn, em quen anh cũng nhờ sếp làm mai). Cuối cùng, em đánh liều đi thử. Trong lòng vẫn nghĩ, em về trước Tết vài ngày, nếu có gì không ổn thì sẽ tìm cách quay lại Sài Gòn trước Tết. Nhà anh ở Tiền Giang, không quá xa, nên cũng tiện đi lại.
Trên đường về, em nghĩ đủ thứ, tưởng tượng đủ kiểu cảnh tượng gặp mặt, thậm chí còn lên sẵn cả chục cách ứng phó. Nhưng cuối cùng, em chẳng cần dùng tới cách nào hết. Vì vừa tới nơi, má anh đã ra tận cổng kéo em vào nhà như con cháu trong nhà. Em chào Bác, má anh không cho:
- Con kêu má giống thằng Thanh, đừng kêu là Bác.
Lúc nhận quà Tết em biết má cũng la:
- Mua đồ làm gì cho cực vậy con? Má chuẩn bị đầy đủ hết rồi. Lần sau về, đừng mua gì nữa, để dành tiền, trên đó mấy đứa nhiều cái cần xài.
- Mệt rồi phải không? Vô nhà nghỉ đi con, để má kêu thằng Thanh chặt dừa cho con uống.
...
Ba anh về cũng kêu em là con, xưng ba còn dẫn đi xem vườn, cây trái. Chỉ cây xoài nào ngọt, cây xoài nào chua. Lúc ăn uống ba má cũng gắp đồ ăn cho em liên tục, tới anh còn nói:
- Có Duy về là con thành con rơi.
...
Còn vài tiếng nữa là giao thừa, em chưa từng nghĩ rằng sau những năm tháng cô đơn, cuối cùng em cũng có ngày được bù đắp. Cảm ơn anh, vì đã đưa em về. Cảm ơn ba má, vì đã dang tay đón em. Và cảm ơn cuộc đời, vì cuối cùng em cũng biết thế nào là cảm giác của một cái Tết trọn vẹn, đúng nghĩa. Chúc mọi người một năm mới bình an và hạnh phúc. Mong rằng ai đó đang lạc lõng sẽ sớm tìm được một người, một nơi khiến họ cảm nhận được hơi ấm của mái nhà.