Đây là một góc nhỏ dành cho những câu chuyện tình yêu trong cộng đồng LGBT – nơi mọi cảm xúc đều được lắng nghe và trân trọng. Ở đây, bạn có thể chia sẻ những kỷ niệm ngọt ngào, những rung động đầu tiên, những câu chuyện hạnh phúc hay cả những nỗi buồn trong tình yêu. Chúng mình tin rằng tình yêu luôn đẹp, dù nó đến từ bất kỳ ai và dưới bất kỳ hình thức nào. Hy vọng trang sẽ trở thành nơi để mọi người đồng cảm, thấu hiểu và tìm thấy một phần của mình trong những câu chuyện được kể. 🌈💖
Nguồn: G18CFS
Sau lần chtay với người cũ, bẵng đi 1 thời gian sau thì mình gặp được anh. Profile chỉ là logo viết tắt của 1 công ty (sau này mình mới biết đó là công ty của anh ấy) vậy mà mình vẫn accept lời mời kết bạn từ anh. Anh follow mình khá là lâu, cũng xem được các hoạt động của mình trên story, đặc biệt là ảnh không chọn trả lời chỉ thả tim hay haha thôi.
Và rồi mình bắt đầu để ý và vào trang cá nhân để "soi" thì không có 1 tấm hình nào cả, nên mình cũng không còn hứng thú bắt chuyện, chỉ miễn cưỡng thả nhẹ 1 cái like. Và như có cơ hội anh bắt đầu nói chuyện với mình. Anh lớn hơn mình 14 tuổi, là chủ doanh nghiệp, còn mình thì vẫn đang làm công ăn lương, có kinh doanh thêm 1 tí.
Mình nói chuyện cũng như kiểu xã giao thôi, cũng nghĩ là "à! muốn ă n tui chứ gì?" nhưng không, cảm giác quan tâm của anh ấy dành cho mình rất khác. Và sau nhiều khoảnh khắc anh khiến mình xúc động và tin tưởng vào anh. Bọn mình chọn quen nhau.
Mình từng nghĩ sẽ không bao giờ come out, nhưng anh thì nghĩ khác, cách come out của anh rất nhẹ nhàng bằng cách: Mình luôn là nhân vật xuất hiện trong câu chuyện của anh với gia đình, bạn bè, đồng nghiệp. Còn mình thì chỉ dám chia sẻ với nhưng người biết mình là L G B T thôi, nhưng rồi vì tình cảm tụi mình dành cho nhau quá lớn đã khiến mình từng bước chia sẻ với gia đình. Anh thường xuất hiện ở nhà mình vào những dịp quan trọng, cùng gia đình mình đi du lịch xa và rồi anh như thành viên không thể thiếu mỗi khi nhà mình tụ tập.
Có những khi công việc anh mệt mỏi, mình muốn chia sẻ nhưng anh sợ mình lo nên lãng tránh đi, với người overthinking như mình sẽ nghĩ là lỗi ở mình nên mình cũng tự buồn. Anh chưa bao giờ la mắng, lớn tiếng, thay vào đó là những từ ngữ và hành động yêu thương dành cho mình. Có những lần cãi nhau đến mức chtay, nhưng chung quy lại vẫn do tính cách trẻ con của mình, thế mà anh vẫn ở đó, đợi mình để ôm vào lòng nhỏ nhẹ "em có làm gì thì làm, giận gì thì giận, đòi ctay bao nhiêu lần cũng được. Chồng vẫn ở đây đợi em, vì em là bến đỗ cuối cùng của anh."
Và bọn mình chọn bên nhau. Chàng trai 30 tuổi và anh chồng 44 tuổi.Vì vậy mọi người ơi, đừng tự ti về ngoại hình hay tuổi tác. Nếu đúng người thì mọi thứ chẳng còn quan trọng nữa.